Khám phá ẩm thực Pháp

Tinh tế, hoa mỹ, chỉn chu trong từng chi tiết và chất lượng hàng đầu; đó là những gì người ta biết về ẩm thực cao cấp nước Pháp. Nói không ngoa, ẩm thực Pháp chính là cái nôi, là cái nền cho các trung tâm ẩm thực hiện đại phát triển như ngày nay. Những đầu bếp Pháp dám khai phá và góp phần đưa nhà hàng của New York lên một tầm cao cấp mới. Những trường Đào tạo thúc đẩy sự lan toả những tinh hoa từ châu Âu sang các nền ẩm thực Đông Phương như Nhật Bản, Việt Nam v.v… Hay chuẩn mực Michelin mà bất kì nhà hàng nào trên thế giới cũng muốn vươn lên được 1 sao, 2 sao rồi 3 sao. 

food, flat, plate-2768756.jpg

Dường như, từ khi có khái niệm “top những nhà hàng ngon nhất” tới nay, chưa bảng xếp hạng nào có thể vượt qua được Cẩm nang Michelin để chiếm trọn lòng tin của các tín đồ sành ăn khắp thế giới. Nếu quán ăn này được khen ở đâu đó thì không cần để ý, nhưng nếu Michelin đã chấm sao thì rất đáng một cuộc hành trình đến để ăn thử trong đời.

 

Tất nhiên, chúng ta sống không phải để ăn. Nhưng nâng tầm chuyện ăn uống lên như một ngành nghệ thuật toàn diện thì người Pháp đã làm được, cùng với người Ý, người Nhật, hay người Việt chúng ta, cũng đang thu xếp… Mà dường như, ở thế kỉ XXI này, chúng ta đều đã không còn định kiến: “Ăn uống là chuyện phồn thực” nữa! Ừ đúng, nếu chỉ nhắm mắt, nhắm mũi mà ăn, nghe sang là tới cắm mặt vào ăn hoặc ăn chỉ để khoe mẽ thì phồn thực thật!

 

Cách riêng, người Pháp, họ có quyền tự hào vì nền ẩm thực của mình, vì bàn tiệc thịnh soạn của họ đã vượt ra khỏi những toà lâu đài, đi về tận những ngõ ngách bàn ăn sờn vải ở nhà quê, để trở thành một hệ thống tiêu chuẩn ăn uống quốc dân. Họ được Tổ chức UNESCO công nhận bàn ăn của họ là Di sản của Thế giới. Họ có Michelin, dù đôi khi nó tạo ra những cuộc chiến đầy tai tiếng. Họ có những đầu bếp hàng đầu, dù đôi khi Pháp cũng có scandal về đồ ăn lớn không kém scandal chính trị (còn scandal giải trí ở Pháp không có cửa chen ngang). Họ có những đầu bếp đội chiếc mũ ống dài như cây baguette mà họ ăn. So ổ baguette với ổ bánh mì Việt thì nhiều khi chúng ta phải tự hỏi: Họ ăn ổ bánh mì bao giờ cho hết, mà sao họ ăn bánh mì mãi không chán? Thì đúng, chuyện ăn uống của họ vừa dài, vừa lâu, vừa không hấp dẫn mà lại gây thương nhớ như cây baguette vậy!

 

Từ Paris, nơi ẩm thực cao cấp chứng kiến một cuộc đua tranh ráo riết về chất lượng đã tạo ra một mức độ đa dạng không tưởng cho mọi nhu cầu ẩm thực của hàng chục triệu du khách và người sành ăn mỗi năm. Nhưng cũng chính Paris là nơi ẩm thực biến thành một ngành nghề kinh doanh hái ra tiền và khiến mọi tiêu chuẩn giá trị phải một lần nữa được đặt lên bàn cân. Cho đến Lyon, với cái tiếng là “kinh đô ẩm thực của thế giới” mà đến bản thân người Lyon, nhiều khi cũng chẳng hiểu sao mình được tiếng như thế, chỉ với những món dân dã trên bàn ăn gia đình. Rồi ngược lên Alsace, xứ sở của những ngôi nhà cổ tích, với những hình hoạ chú lùn béo ú (chắc vì ăn nhiều, uống bia nhiều) với một sự nhào trộn nhuần nhuyễn hai luồng văn hoá ẩm thực trái tính: tính kỹ thuật của người Đức và sự nhạy cảm của người Pháp. Rồi Bretagne, có vị lúa mạch, lúa mì, với những loại bánh trở thành đặc trưng của người Pháp. Và lặn lội xuống miền Nam, mảnh đất của nắng lục địa, của gió và của muối biển Địa Trung Hải, đã tạo nên một bàn tiệc nhiều màu sắc, nhộn nhịp, ồn ã và tươi mới, như buổi tiệc mừng sau hành trình viễn chinh của dân cư tứ xứ. Bàn tiệc có vị biển, có vị ngai ngái của ô liu, có sự ngọt ngào sắc lẹm từ cây trái của đất trời. Rồi đi qua Bordeaux, (một cách vô tình, đã lạnh lùng vượt mặt cả Lyon xứ cũ và Paris phồn thịnh kia để vươn lên làm kinh đô ẩm thực mới), chúng ta mới chợt nhận ra rằng: Biết đến rượu Pháp mà chỉ biết Bordeaux quả như chỉ mới được nhìn một hạt cát trên sa mạc, khi còn bên cạnh đó các loại vang trắng trứ danh ra đời trên các sườn đồi Vosges Alsace, những mẻ bia ngon và lạ, những chai vang sủi tăm của Champagne mà giờ đây cả thế giới đã biết tên. Các dòng rượu mạnh của giới quý tộc hay là bí mật pha chế rượu của những vị thầy tu. Từ rượu lại lân la sang các thứ đặc sản có một không hai như phô-mai, vì chắc nơi khác người ta cũng không đến mức điên cuồng cổ quái được như người Pháp, chúng ta có thể hỏi vui với nhau rằng: “Làm thế quái nào mà mấy ông bà Pháp chịu được cái mùi phô mai kì quặc đấy, ăn được cái thứ xanh xanh mốc mốc này mà không ngơn ngớn trong cuống họng?”

Theo Allezy – Khám phá văn hoá nước Pháp
Lên đầu trang