Nghĩa trang không phải nơi để làm du lịch và cũng không phải nơi đến để thăm quan, thật không phù hợp khi quấy rầy người chết một cách không thích đáng. Ý niệm tham quan một nghĩa trang không phải lúc nào cũng thường trực trong đầu khách du lịch. Nhưng nói đến chuyện Nghĩa trang là một danh thắng du lịch thì sao? Père Lachaise là một trường hợp, nghĩa trang lớn nhất Paris. Một nơi xứng đáng để khám phá. Nhưng Père-Lachaise bao quanh bởi 4 bức tường cao ngút, cổng các hướng đóng kín, đặc biệt sau vụ khủng bố xả súng tại Paris. Tuy vẫn luôn có một cánh cổng được mở cho du khách vào ra nhưng nơi này không bán vé.
Père Lachaise không chỉ là một nghĩa trang đơn thuần mà nơi đó có kể câu chuyện về một Paris của quá khứ, mở ra bí mật về những mảnh đời đã trôi qua. Một nghĩa trang đúng như hình dung của chúng ta qua sách vở, phim ảnh. Hay những hình ảnh về vùng đất thần bí, gắn với bá tước huyền thoại Dracula. Từ những ngôi mộ đơn giản đến những hầm mô quy mô của cả dòng tộc, những tượng đá vôi mô tả hình hài người đã khuất đến những bức điêu khắc trên đá mô tả một cảnh trong Kinh Thánh. Thiên thần có, mà kẻ nanh ác cũng không thiếu. Một nghĩa địa đa dạng về hình hài nhưng âm u, thần bí về màu sắc.
Nhưng nếu đến nghĩa trang ấy vào mùa thu, bạn sẽ có một cái nhìn hoàn toàn khác về nó. Không còn u ám và âm u như vẻ vốn dĩ vậy. Sắc lá vàng của cây và thời tiết trong lành của mùa thù biến nghĩa trang thành một nơi đầy màu sắc.
“Nghĩa trang Père-Lachaise được thiết kế với chủ ý kiêm luôn chức năng của một công viên cho Paris. Hiện nay đây có thể coi là một trong những khu vực cây xanh rộng và đẹp nhất của thủ đô với diện tích trên 44 hécta và 5.300 cây xanh, nhiều nhất là cây thích, cây tần bì, cây trắc bách diệp và cây dẻ. Ngoài ra, đây cũng có thể coi là thiên đường của các loại chim, mèo hoang và thằn lằn. Ngày 1 tháng 4 năm 1986, nghĩa trang đã trở thành vườn bảo tồn (jardin du souvenir) của Paris và cho đến nay vẫn là khu vực cây xanh duy nhất của thủ đô nước Pháp có danh hiệu này” (Wikipedia).
Là nơi an nghỉ của những vĩ nhân như Honoré de Balzac, Frédéric Chopin, Jean de La Fontaine, Molière… Bản thân nghĩa trang đã có danh tiếng nhất định thu hút rất nhiều khách du lịch và những người hâm mộ. Họ đến để cúi đầu trước những người đã tạo ra các kiệt tác nghệ thuật cho nhân loại. Nhưng vào mùa thu, nghĩa trang còn đẹp hơn thế, nó là khu vườn nghệ thuật của tự nhiên hòa vào nghệ thuật của con người. Nghĩa trang với những lối đi, khu phố gắn biển như một thành phố của người đang sống, với những bóng cây chuyển sắc, những chú mèo hoang màu lông óng nằm ườn sưởi nắng. Rồi lác đác người vào đây với những chiếc áo cardigan màu trầm ấm, những chiếc khăn rực rỡ và những bó hoa thơm để lại trên mộ. Một nơi an nghỉ đẹp đẽ nhưng khiêm tốn, đa sắc nhưng yên tĩnh. Khi mùa thu đổ sắc vào quá khứ, Père Lachaise thực sự đã trở thành một khu vườn bình yên, nơi người ta nhớ lại một bài hát của Edith Piaf, lẩm nhẩm cho khỏi quên một bài thơ hay.
